Thứ Hai, ngày 20 tháng 5 năm 2013

Cuoc thi sac dep

Cuộc thi sắc đẹp là những cuộc thi về vẻ đẹp hình thể của con người. Trên thế giới có rất nhiều các cuộc thi sắc đẹp khác nhau và thường dành cho nữ giới. Tuy nhiên bên cạnh đó còn có những cuộc thi sắc đẹp dành cho nam giới và trẻ em. Mỗi cuộc thi sắc đẹp thường gồm 3 phần không thể thiếu là trang phục áo tắm, trang phục dạ hội và ứng xử. Cô gái đoạt giải nhất trong cuộc thi sắc đẹp được gọi là hoa hậu. Các hoa hậu thường đội vương miện và đeo một dải băng ghi danh hiệu sắc đẹp họ đạt được. Mỗi hoa hậu thường có nhiệm kỳ 1 năm hoặc lâu hơn để làm các công việc từ thiện và tham gia hoạt động xã hội. Người đứng liền sau hoa hậu trong danh sách đoạt giải là á hậu 1 và á hậu 2, ngoài ra còn có các giải phụ như "người đẹp ăn ảnh nhất", "người đẹp mặc trang phục dạ hội đẹp nhất",...

Các cuộc thi sắc đẹp là một phần trong văn hóa dân gian của nhiều quốc gia nhưng những cuộc thi sắc đẹp hiện đại đầu tiên mới được tổ chức từ thế kỉ 20. Tại một số nước như Venezuela, các cuộc thi sắc đẹp rất được người dân quan tâm như một sự kiện văn hóa lớn và thậm chí có cả những trường lớp đào tạo hoa hậu[1]. Trong khi đó, nhiều quốc gia lại coi những cuộc thi sắc đẹp là một hình thức vi phạm thuần phong mỹ tục và việc tổ chức các cuộc thi sắc đẹp bị ngăn cấm (chủ yếu là các nước theo Hồi giáo)[2][3].
Mục lục

    1 Lịch sử
        1.1 Phạm vi phân bố
    2 Cường quốc sắc đẹp
    3 Cuộc thi sắc đẹp quốc tế
        3.1 Các cuộc thi dành cho nữ giới
        3.2 Các cuộc thi dành cho nam giới
    4 Cuộc thi sắc đẹp quốc gia
        4.1 Châu Á
        4.2 Châu Mỹ
        4.3 Châu Âu
    5 Tham khảo

Lịch sử

Cuộc thi sắc đẹp hiện đại đầu tiên trên thế giới là Miss America, một cuộc thi sắc đẹp dành cho các cô gái Mỹ tổ chức thường niên tại từ năm 1921. Năm 1928, cuộc thi Hoa hậu Châu Âu cũng được khởi xướng tại các nước châu Âu. Trên thực tế, có thể các cuộc thi sắc đẹp đã tồn tại rất lâu trước đó trong các lễ hội văn hóa dân gian của nhiều quốc gia chứ không phải mãi đến thế kỉ 20 mới xuất hiện.

Sau Thế chiến thứ hai, những cuộc thi sắc đẹp phát triển tại các nước Âu Mỹ đã dẫn tới việc hình thành liên tiếp nhiều cuộc thi sắc đẹp quốc tế. Cuộc thi sắc đẹp quốc tế đầu tiên được hình thành là Hoa hậu Thế giới (Miss World) vào năm 1951 tại Vương Quốc Anh. Sau đó đến lượt cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ (Miss Universe) được thành lập năm 1952 tại Mỹ. Cuộc thi Hoa hậu Quốc tế (Miss International) do Nhật Bản tổ chức được thành lập năm 1960. Gần đây, hai cuộc thi sắc đẹp lớn mới xuất hiện là Hoa hậu Trái Đất của Philippines (từ năm 2001) và Nữ hoàng Du lịch Quốc tế của Trung Quốc (từ năm 2004).

Tiếp sau những cuộc thi sắc đẹp dành cho nữ giới, những cuộc thi sắc đẹp dành cho trẻ em cũng xuất hiện và đương nhiên cũng không tránh khỏi một số chỉ trích trong phần thi áo tắm và vấn đề liệu có đúng hay không khi để những trẻ em nhỏ tuổi quá trau chuốt vào vẻ đẹp ngoại hình. Những cuộc thi sắc đẹp dành cho các thiếu nữ cũng xuất hiện, tiêu biểu là cuộc thi Miss Teen USA.

Những cuộc thi sắc đẹp dành cho nam giới xuất hiện khá muộn. Hai trong số ba cuộc thi sắc đẹp lớn dành cho nam giới hiện nay đến từ Singapore là Manhunt International và Mister International. Mister World là một cuộc thi nhánh của Hoa hậu Thế giới.
Phạm vi phân bố

Các cuộc thi sắc đẹp được tổ chức sớm nhất tại các quốc gia Âu Mỹ, nơi mà lối sống cũng như phong tục tập quán tương đối cởi mở hơn so với các châu lục khác. Sau Thế chiến thứ hai, một số nước châu Á và châu Phi cũng sớm tham dự các cuộc thi sắc đẹp như Nhật Bản, Ấn Độ hay Nam Phi.

Vào thập niên 1980, các quốc gia xã hội chủ nghĩa đã bắt đầu có cái nhìn thoáng hơn về các cuộc thi sắc đẹp. Các nước Đông Âu và Trung Quốc, Việt Nam cũng bắt đầu tham gia vào đấu trường sắc đẹp thế giới. Liên Xô từng đoạt á hậu 2 Hoa hậu Hoàn vũ 1991.

Các cuộc thi sắc đẹp hầu như rất ít được tổ chức hoặc thậm chí bị ngăn cấm tại các nước theo Đạo Hồi. Nhiều nước ở châu Phi và châu Á có điều kiện kinh tế khó khăn nên việc tổ chức các cuộc thi sắc đẹp bị coi như là một sự xa xỉ[4].
Cường quốc sắc đẹp

Thuật ngữ "cường quốc sắc đẹp" là để chỉ những nước thường đạt được nhiều thành tích cao tại các kỳ thi sắc đẹp.

Từ thập niên 1970 trở về trước, các cuộc thi sắc đẹp thường chuộng những vẻ đẹp Âu với một loạt những cường quốc sắc đẹp như Mỹ, Đức, Brasil, Israel, Phần Lan và Thụy Điển. Trong đó nước Mỹ có thể coi như cường quốc sắc đẹp số một thế giới khi nhiều năm liền, nước này đạt được thành tích cao tại mọi cuộc thi sắc đẹp lớn. Hoa hậu Hoàn vũ có thể coi như một phiên bản lớn của cuộc thi Miss USA và sự tương đồng trong cách tổ chức, nhạc nền, cách chấm điểm... giữa hai cuộc thi vẫn có thể nhận ra dễ dàng cho đến tận bây giờ.

Tuy nhiên đến thập niên 1980, một cường quốc sắc đẹp mới đã xuất hiện. Dưới sự lãnh đạo của Osmel Sousa, cuộc thi Hoa hậu Venezuela đã phát triển mạnh mẽ và Venezuela cuối cùng đã tước ngôi dẫn đầu của Mỹ trong bảng thành tích thi sắc đẹp.

Tại châu Á, Ấn Độ là cường quốc sắc đẹp lớn nhất của khu vực này. Gần đây, nhiều nước châu Á khác như Trung Quốc, Nhật Bản, Philippines... cũng vươn lên khẳng định vị thế của mình.

Ngoài Nam Phi, châu Phi gần đây cũng xuất hiện thêm nhiều cường quốc sắc đẹp mới như Angola, Nigeria hay Tanzania. Ở Mỹ Latinh, cùng với Venezuela còn có thêm sự hiện diện của Mexico, Puerto Rico, Brasil, Colombia.

Nhiều nước châu Âu ngày nay không còn mấy mặn mà với các cuộc thi sắc đẹp. Thành tích của các cường quốc sắc đẹp một thời như Thụy Điển hay Đức đã lùi xa khi người dân những nước này không mấy quan tâm và đặc biệt tại Thụy Điển có sự phản đối mạnh mẽ của những nhóm ủng hộ nữ quyền. Bù lại, các nước Nam Âu và Đông Âu khác lại vươn lên mạnh mẽ như Tây Ban Nha, Nga, Cộng hòa Séc.

Bí ẩn của sắc đẹp

Nhiều phụ nữ có khuôn mặt xinh xắn. Một số thì đẹp đến mê hoặc. Điều gì làm nên sự khác biệt giữa họ? Dưới đây là bài phân tích của Alexandra Shulman - biên tập viên của tạp chí Vogue - về đề tài này.
Lần đầu tiên gặp Kate Moss, tôi không cho rằng cô ấy đẹp. Đó là tuần lễ thời trang New York hồi năm 1992, Kate trông mảnh khảnh, chân đi vòng kiềng, tóc xịt gôm cứng và kiểu cách như một thằng nhóc bụi đời.
h
Kate Moss: Người mẫu Anh này sẽ luôn được nhớ đến là nàng thơ quyền lực nhất thời đại chúng ta.
Tôi chú ý đến Kate bởi cô ấy tỏ ra lóng ngóng, nhưng lại rất tự tin khi đi trên sàn catwalk - mà thực ra lý do chính là cô ấy thấp hơn các bạn diễn tới vài inch, và cô ấy là người mới.
Những người khác - các siêu mẫu như Christy Turlington, Linda Evangelista, Claudia Schiffer và Naomi Campbell - đều có cơ thể đầy đặn, dáng vóc tao nhã, những đặc điểm vốn được ưa chuộng ở thập kỷ 1980. Kate giống một kẻ lạc loài, phá vỡ khuôn mẫu, nhưng cô ấy đánh dấu cho sự khởi đầu một quan niệm hoàn toàn mới về cái đẹp.
Giờ đây, khi được yêu cầu nêu tên một số người mà tôi cho là đẹp, đột nhiên Kate hiện lên trong óc - 16 năm sau lần thứ nhất gặp mặt, và 15 năm sau khi tôi đưa cô ấy lên trang bìa Vogue lần đầu tiên (mặt mũi nhẵn nhụi, mái tóc cắt gọn phía sau, người chụp là nhiếp ảnh gia Corinne Day) vì tôi cho rằng cô ấy là gương mặt đại diện cho một giai đoạn mới của thời trang.
d
Audrey Hepburn: Một trong những ví dụ về vẻ đẹp hiện đại thường xuyên được nhắc tới. Thân hình bé nhỏ, mái tóc cắt ngắn, tỷ lệ cơ thể như một nữ diễn viên múa ballet của Hepburn vẫn được ngưỡng mộ.
Kể từ đó, đã có thêm một số người mẫu đi theo phong cách ấy: Amber Valletta, một đứa trẻ lang thang trở thành người thời thượng; Nadja Auermann, cô gái người Đức nổi lên giữa thập kỷ 1990; và Gisele Bundchen, nhân vật dẫn đầu làn sóng người mẫu gợi cảm Brazil. Nhưng đối với tôi, không ai trong số họ có được vẻ hấp dẫn như Kate.
Kate là chuẩn mực cho rất nhiều khái niệm và phẩm chất mà tôi đặt ra cho một nhan sắc - tôi nhấn mạnh đây là quan điểm "của tôi", vì sắc đẹp, suy cho cùng, "nằm trong mắt của kẻ si tình".
d
Sophia Loren: Cấu trúc xương kỳ lạ, bản năng nhục cảm mạnh mẽ, gương mặt ấn tượng, mỹ nhân ngư của màn bạc vẫn khiến giao thông đình trệ khi tuổi đã ngoài 70.
Đối với tôi, sắc đẹp là một thứ gì đó bắt người khác phải dừng lại và ngoái nhìn. Francis Bacon, nhà triết học thế kỷ 16, từng nói thế này: "Không có nhan sắc tuyệt vời nào lại không có một vài sự thiếu cân xứng đến mức đặc biệt".
Và điểm đặc biệt đó giúp chúng ta phân biệt được các người đẹp, một vài người như ca sĩ Natalie Appleton hay Cheryl Cole chỉ đơn thuần là những cô gái ưa nhìn. Vẻ xinh xắn chính là kẻ thù của cái đẹp - sự nhạt nhẽo và đương nhiên được chấp nhận của những gương mặt dễ coi làm mất đi cơ hội trở thành một nhan sắc tuyệt mỹ.
Cheryl Cole - thành viên ban nhạc Girls Aloud - chỉ được coi là có khuôn mặt dễ coi.
Cheryl Cole - thành viên ban nhạc Girls Aloud - chỉ được coi là có khuôn mặt dễ coi.
Khi ta nghĩ tới những vẻ đẹp huyền thoại - như Sophia Loren, Ava Gardner, Julie Christie, Cate Blanchett, Jean Shrimpton, Diana Cooper - luôn luôn có sự lộng lẫy, tỏa sáng đi kèm với họ.
Nhan sắc, khi bạn thấy chúng hiện diện, luôn luôn có ảnh hưởng nhất định nào đó. Nó khiến mọi người xung quanh cư xử theo kiểu họ không thể làm được việc gì khác. Nó có quyền năng thực sự và khiến người khác đột nhiên mơ ước được trải nghiệm, được là một phần của điều bí ẩn đó.
d
Liz Taylor: Vẻ đẹp mong manh với đôi mắt tím.
Một đồng nghiệp của tôi kể câu chuyện thế này: "Khi tôi học ở trường St Martin tại London, tôi đánh bạn với một cô gái Nauy (người Nauy tiếng Anh là Norwegian) có vẻ đẹp gần như hoang đường. Chúng tôi gọi cô ấy là "Yeswegian", vì không ai muốn từ chối cô ấy điều gì.
"Tôi thấy nhiều người xuống tàu điện ngầm rồi lại lên trở lại khi cô ấy bước lên toa. Ở những dạ tiệc quan trọng nhất, dây chắn lập tức được nhấc lên ngay khi cô ấy xuất hiện. Sự hiện diện của cô ấy đã giúp nâng vị thế của giới sinh viên chúng tôi".
Dĩ nhiên, sắc đẹp không chỉ đơn thuần có ý nghĩa như vậy. Đó là một thứ hàm chứa sức mạnh, một số trong chúng ta thậm chí còn khẳng định nó có sức cám dỗ. Không phải trùng hợp ngẫu nhiên khi những đội tiếp viên tốt nhất luôn luôn có số lượng lớn người đẹp trẻ trung - không phải là nhằm quyến rũ giới tính những khách hàng nam giới, mà là để trang trí, cũng tương tự những bông hoa được cắm gài khéo léo.
d
Grace Kelly: Vẻ đẹp băng giá. Sự lạnh lùng của Kelly khiến nàng tách biệt hẳn so với những cô gái tóc vàng bình thường khác.
Tại các bữa tiệc tối sau chương trình thời trang của hãng Gianni Versace, những người mẫu đẹp nhất thường kéo đến từng tốp đông, mặc những bộ đầm dạ hội Versace lộng lẫy nhất. Họ rất hiếm khi ăn, mà lượn đi lượn lại, trò chuyện, hút thuốc và cười rúc rích với nhau, khiến cho nhiều vị khách cảm thấy mình vô duyên, bị lấn át bởi sự có mặt của họ.
Theo quan sát của nhà văn Aldous Huxley, "sắc đẹp còn tồi tệ hơn rượu, làm say sưa chính họ lẫn người chiêm ngưỡng". Và sức hấp dẫn tự nhiên này của nhan sắc chính là một trong những khía cạnh thú vị nhất của nó. 
d
Brigitte Bardot: Khi Chúa tạo ra đàn bà, người cũng quyết định một vài cô sẽ được hưởng mọi sự may mắn.
Chúng ta khao khát được chiêm ngưỡng các nhan sắc vì chúng hiếm hoi. Không phải chỉ để thỏa mãn con mắt, mà khi đứng cạnh nó, chúng ta cũng được tắm trong ánh hào quang lộng lẫy từ đó tỏa ra. Một người bạn gái sau khi có cơ hội dự tiệc với Julie Christie gần đây thốt lên: "Tôi ở lại muộn đến không ngờ vì tôi không thể ngừng ngắm Julie. Cô ấy quá đẹp".
Saul Metzstein, một đạo diễn điện ảnh, kể lại một rắc rối tương tự khi quay Trainspotting, thời gian Angelina Jolie đã kết hôn với tài tử Jonny Lee Miller, người đảm nhận một vai trong phim: "Angie đến thăm phim trường và chúng tôi phải đưa cô ấy ra ngoài, đi uống nước ở Glasgow. Chúng tôi vào một quán rượu trên phố Sauchiehall, và tôi nhớ rằng mọi đàn ông đều ngoái lại khi cô ấy bước vào. Chỉ có duy nhất một người vẫn đi, và anh ta cầm cả ly bia đâm sầm vào cột chỉ vì mải ngắm cô ấy".
"Điều quan trọng là, không phải việc nhận ra một người nổi tiếng thu hút họ - lúc ấy Angelina chưa thành sao. Đơn giản là sự hiện diện kỳ lạ của một cô gái xinh đẹp nhường ấy trong một quán nhậu quá đỗi bình thường ở Glasgow - Angie không thuộc về thế giới đó".
Angelina Jolie khi còn làm vợ diễn viên
Angelina Jolie khi còn làm vợ diễn viên Jonny Lee Miller.
Một trong những cô gái đẹp nhất tôi từng nhìn thấy là khi tôi còn đi học. Sau kỳ nghỉ thu, chúng tôi trở lại lớp và thấy một người lạ, mặc quần áo lao động cũ, rộng thùng thình, mái tóc dài màu vàng sẫm, buộc túm hai bên và mang khuôn mặt xa xăm, xanh xao của một thiên thần.
Cả trường đều đổ dồn vào ngắm nhìn, khao khát được làm bạn với cô bé ấy. Thậm chí cho đến bây giờ, hình ảnh trong trắng xen lẫn chút bất trị như thế vẫn là vẻ đẹp tôi ưa thích nhất - kiểu của Kate Moss, Marianne Faithfull, người mẫu Nga Natalia Vodianova và của Scarlett Johansson trong phim Lost In Translation (xem video).
d
Helena Christensen (người Đan Mạch): Những đặc điểm thể chất của nữ thần này hoàn toàn không phù hợp với phụ nữ Scandinavia, mà giống một cô gái Bohemian hơn.
Tôi nghĩ nhan sắc tỏa hương thơm nhất khi ở trong một môi trường bình thường. Một vẻ đẹp thực sự sẽ hiện ra rõ rệt khi được gỡ bỏ khỏi những hào quang và đồ trang trí. Hãy thử nghĩ xem làm sao Carla Bruni-Sarkozy (phu nhân Tổng thống Pháp) lại quyến rũ như vậy trong bộ váy Dior màu nâu xám khi cô ấy công du nước Anh cách đây vài tháng - đơn giản là cách ăn mặc gần như đồng phục khiến cho đôi mắt màu ngọc bích, làn da nhẵn mịn và nụ cười tươi của cô ấy tỏa sáng.
Hãy nhớ lại bức ảnh Jean Shrimpton (người mẫu, diễn viên người Anh sinh năm 1942) mặc một bộ áo váy thẳng đuột màu trắng, đằng sau là London sỏi đá do David Bailey chụp. Hay hình ảnh Cate Blanchett trong chiếc áo len kiểu giáo viên trong phim Notes On A Scandal. Mái tóc vàng rực rỡ của cô ấy thắp sáng cả căn phòng giáo viên (xem video).
d
Jean Shrimpton: Một trong những gương mặt nổi bật nhất của thập kỷ 1960. Diễn viên biệt danh "the Shrimp" sở hữu vẻ gợi tình vụng về và chiếc mũi hoàn hảo nhất từng tồn tại.
Vẻ đẹp tấn công mỗi người theo những cách rất riêng, mang tính thời điểm và nhận thức của chúng ta về vẻ đẹp thay đổi theo thời gian.
Mặc dù quan niệm về cái đẹp của người La Mã cổ đại, vốn đề cao tỷ lệ cân xứng giữa cơ thể và khuôn mặt, ngày nay vẫn đôi khi được sử dụng, những người đẹp thời Nữ hoàng Elizabeth trông rất khác so với các phụ nữ được coi là mỹ nhân thời nhiếp chính (ở Anh), hay những người đồng tính của thế kỷ 20.
d
Jane Birkin: Được trời phú cho khung người như một nữ thần gió, mái tóc suôn thẳng, nụ cười để lộ kẽ hở răng, vẻ đẹp không cần cố gắng của Birkin có ảnh hưởng lớn tới cả một thế hệ.
Lady Antonia Fraser, người chuyên viết tiểu sử về các nhân vật lịch sử - đặc biệt là phụ nữ, đã học được cách tập trung sự chú ý vào những miêu tả thời đó hơn là các bức chân dung khi tìm kiếm sự thực.
"Hoàng hậu Mary xứ Scots không phải là người đẹp", bà nói. "Cái mũi khoằm, mắt tròn và sáng, khuôn miệng nhỏ, luôn mím lại. Vậy mà trong nhiều thư từ và ghi chép thời đó, bà ấy được miêu tả là vị công nương xinh đẹp nhất châu Âu, với nhiều chi tiết sinh động về ngoại hình: tóc màu hổ phách, da trắng như sữa...".
Chúng ta không bao giờ biết liệu những người đàn bà được cho là đại mỹ nhân của các thời đại - ví dụ như Cleopatra, hay nàng Helen thành Troy - thực sự trông như thế nào. Nhưng một khả năng lớn là họ không đẹp như đồn đại, có thể họ quá bé nhỏ, thấp lùn và thậm chí có thể quá phàm tục so với gu của chúng ta hiện nay.
d
Gisele Bundchen: Từng được nhận xét là ngoại hình "có vấn đề", giờ đây Bundchen là gương mặt tiêu biểu cho những vẻ đẹp nhục cảm đến từ Brazil.
Mario Testino, người không chỉ chụp ảnh những nhan sắc đương đại mà còn khiến nhiều phụ nữ đẹp hơn hẳn so với chính họ (như cố công nương Diana xứ Wales), nói: "Đối với tôi, vẻ đẹp liên hệ trực tiếp tới một khoảnh khắc và phản ứng đối với cái gì đó".
"Khi tôi tìm thấy Gisele Bundchen và gợi ý về cô ấy với các biên tập viên của tờ Vogue ở nhiều nơi, không ai quan tâm cả. Họ nghĩ rằng dáng vẻ của cô ấy có vấn đề. Eo nhỏ, mũi to, mắt bé và ngực to tướng, họ gạt cô ấy sang một bên. Một năm sau, tất cả đều thấy Gisele quá đẹp".
Ba người mẫu trẻ trên trang bìa số mới nhất của Vogue đã được lựa chọn để thể hiện ba dáng vẻ khác nhau, có thể gọi là ba kiểu đẹp.
Ba người mẫu trên trang bìa Vogue.
Ba người mẫu trên trang bìa Vogue số tháng 11/2008.
Đối với một vài người, có thể một cô được coi là đẹp, các cô khác thì không. Nhưng dù ở trường hợp nào, việc họ được lựa chọn (lên bìa tạp chí, đóng quảng cáo, thành nhân vật của báo lá cải) cũng đã khiến vẻ đẹp của họ được nâng lên so với vô vàn cô gái xinh xắn khác, trở thành bộ mặt của thời điểm này. Tất cả bí mật đều nằm trong đáy mắt của kẻ chiêm ngưỡng thôi mà.
Alexandra Shulman